Trang

EM LÀ














Mẹ tranh , mẹ bảo em
Em là con của mẹ
Em giống mẹ nhiều hơn
Da trắng tự ngó cần
Chân dài dong dỏng cao
Mắt lúng lính vì sao
Miệng chúm chím anh đào
Mẹ đùa em hoa hậu
Em là con của mẹ .

Cha tranh , cha bảo em
Em là con của cha
Em di truyền giống cha
Vầng trán cao trác tuyệt
Là cả một vầng sao
Học âm dương ngũ hành
Phong thủy cùng càn khôn
Bách hội được thông linh
Sau này là bác học .

Anh nói sợ mẹ nghe
Nói to sợ cha biết
Anh thì thầm với em
Em nhân hậu hiền hòa
Đẹp cả người lẫn nết
Giống cả mẹ lẫn cha
Mẹ cha cho anh đấy
Em sẽ là của anh
Em là. . . của riêng anh .

Trời cho em tất cả
Má lúm nụ cười duyên
Lấp đầy một quan tiền
Làn môi Em mật ngọt
Ngàn vạn đóa hoa tươi
Nốt ruồi em thầm kín
Thiêu cháy cả tâm hồn
Anh nói thầm với em

   Em 

,,,,,,

.........của

...............riêng

                       anh.




                        Hà nội ngày 16 tháng 5 năm 2008 .

ád

NGHÌN CÁI HÔN (hay là Anh Tham Qúa)

















 Viết cho ngày lễ tình nhân Valentine !

Tặng em nghìn cái hôn
Chỉ hai người thi đấu
Ai sẽ là trọng tài
Kẻo em lại an gian .

Tặng em nghìn cái hôn
Chỉ hai người thi đấu
Em sẽ la trong tài
Đếm dùm anh cưng nhé .

Anh hôn em ngộp thở
Đếm cho đủ một nghìn
Kẻo em lại an gian
Mới có chín trăm chín .

Thôi mà chả trọng tài
Hôn thì không đếm được
Đếm thì không hôn đươc
Bắt đền anh - anh ơi .

Trong vòng tay siết chặt
Chứa chan tình là mắt
Ướt nhàu cả làn môi
Anh ơi - anh tham quá .

Em bảo anh dừng lại
Mà anh chẳng chịu thôi
Một nghìn lẻ một cái
Anh ơi
         anh
               tham
.....................quá
                            .rồi .



                              Hà Nội ngày 20 tháng 04 năm 2009






ÁNH TRĂNG VÀNG



Đêm qua nằm mơ lên cung trăng

Bầu rượu túi thơ với chị Hằng

Chú Quậy gốc đa đi đâu vắng

Để ta thưởng Nguyệt dưới Trăng vàng.


                  Hà Nội  ngày 20 tháng 04 năm 2009



ÁO XANH HOA TRẮNG



Sáng qua Em đi lễ chùa Thày

Theo bước chân Em cả cỏ cây

Tóc thề lóng lánh đùa trong gió

Áo xanh hoa trắng nắng vương đầy .


Ki                           Kỷ niệm ngày thống nhất đất nước
                          Hà Nội ngày 30 tháng 04 năm 2009




Thơ hoa mai - TÌNH HOA MAI

TÌNH HOA MAI



Trước thềm Mai trắng nở hai lần

Mảnh mai e âp tiết tiết xuân

Gửi gắm tình hoa lưu muôn thủa

     Lòng vẫn

             trinh nguyên  

                        sắc trắng ngần.


Hà Nội
 Kỷ niệm đêm giao thừa năm 2010






TÍM HOÀNG HÔN


Tình yêu chẳng bao giờ có tội 
Có tội gì đâu em yêu tôi
Hai đứa hai nhà hai nỗi nhớ
Chiều tím hoàng hôn em với tôi .

                           Kỷ niệm ngày quốc khánh nước Việt Nam
                        Hà Nội ngày 02 tháng 09 năm 2008

 

HOA QUỲNH - DÁNG QUỲNH KIÊU SA

Hoa Quỳnh

DÁNG QUỲNH KIÊU SA




Sương buông nhẹ trước thềm
Khai hoa Quỳnh hé nở
Hàm tiếu nụ khiêm nhường
Cho Quỳnh thêm e ấp...

Bán dạ Quỳnh lung linh
Đêm rằm sao huyền ảo
Ngồi ngắm Quỳnh khoe sắc
Đượm hương thầm thanh tao...

Quỳnh thướt tha kiều diễm
Ấp ủ dáng kiêu sa
Cho hoa Quỳnh vương giả.
Khoe sắc màu vào đêm...

Quỳnh - nữ hoàng một đêm
Dành tao nhân mặc khách
Dành người trai quân tử
Thưởng lãm Quỳnh trong đêm.

Tình yêu dành cho em
      Như Cành Dao-Hoa Quỳnh
            Cành Dao-bờ vai tựa\
                    Cho
                        dáng Quỳnh
                                        kiêu sa .. .


CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ


Em vui báo tin mừng
Anh nâng niu gìn giữ
Một mầm non sự sống
Bà bảo em đi nhẹ
Đừng có mà cười to
Sợ con nó giật mình.

Biết em có tin mừng
Anh như được hồi sinh
Yêu mầm non sự sống
Chửa đẻ thật gian nguy
Bà thắp hương cầu phật
Mong mẹ tròn con vuông.

Thai vừa tròn bốn tháng
Hình ảnh là cậu bé
Một thiên thần bé nhỏ
Chân co tay nắm chặt
Để sau này lớn khôn
Con làm chủ cuộc đời.

Sáu tháng con biết nghe
Lời tập ru của mẹ
Nghe tiếng đàn của cha
Bẩy tháng con cựa mình
Mẹ bảo rằng “thai máy”
Bố đùa, chơi với cha
Con học đánh bóng bàn.

Ngày mãn nguyệt khai hoa
Ối cạn, đầu không lọt
Đốp le màu, thai suy
Không biết luật cấm không
Trong tình thế hiểm nghèo
Anh phải cầm dao mổ.


Tay bôi thuốc sát trùng
Lưng áo đẫm mồ hôi
Căn từng mi li mét
Một đường cong hạ vị
Rạch da máu thấm hồng
Như rạch chính tim mình.

Phẫu tích qua từng lớp
Vào buồng ối tử cung
Dấu hiệu báo sinh tồn
Huyết áp tụt, da lạnh
Máu chảy, mạch nhỏ nhanh
Cả không gian nén lại.


Cầm máu, truyền dịch nhanh
Áp lực keo thay máu
Tăng liều thở ô xy
Giữ vững bền thành mạch
Em qua cơn hiểm nghèo
Dương khí lại hồi sinh.

Cả kíp mổ rộn ràng
Niềm vui trong ánh mắt
Bố mỉm cười, nhoà lệ
Cắt rốn, con chào đời
Tiếng khóc – vang khắp phòng
Dũng khí - một chàng trai
                                               Hà Nội 
                       Xuân mậu tý ngày mùng  1 Tết năm 2008

ĐỌC THƠ EM


Đọc thơ em bay bổng
Như thấy mình trẻ ra
Cuộc đời tựa bài ca
Tình yêu căng nhựa sống.

Em yêu ơi có biết
Anh yêu em nhường nào
Từ cái ngày...thuở ấy
Cho tới mãi mai sau.

Hoa đã đơm kết trái
Dâng vị ngọt cho đời
Anh cảm ơn trời phật
Đã cho anh thật nhiều…

                                      Hà Nội
                   Đêm giao thừa xuân Mậu Tý 2008



HƯƠNG THẦM



















Viết về Em thật khó
Một loài hoa trinh nguyên
Thoang thoảng toả Hương thầm
Vào đêm khuya - tĩnh lặng.


Em lại đố làm thơ
Cho Hương thầm thương nhớ
Sao khó ơi là khó
Trầm lắng - Hương thầm em.


Em không phải Lay Ơn
Cũng chẳng phải hoa Hồng
Chỉ bông hoa đồng nội
Toả Hương thầm vào đêm.

Em không phải hoa Ly
Cũng chẳng phải Dạ Hương
Em cô Tấm - Bống Bang
Bước ra từ cổ tích.

Suối tóc dài của mẹ
Hương Bồ Kết thuở nào
Cùng lá Sả, lá Chanh
À ơi - câu cò lả.

Nay tóc thề lóng lánh
Ngúng nguẩy - mùi hương Bưởi
E ấp - mùi hương Chanh
Quyến rũ - Hương thầm Em.

Viết về em thật khó
Mùi hương Bưởi, hương Chanh
Mùi thơm hương Bồ Kết
Cũng thầm thì vào đêm.

Thôi đừng viết về Em
Sao khó ơi - là khó
Sóng tóc thề - quấn quýt

    Đắm đuối..
.
              Hương thầm

                               Em...
                          

                            Kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam
                         Hà Nội ngày 20 tháng 11 năm 2007





CHỈ TẠI EM THÔI

Tặng cô chú Lan - Nguyên
Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11















Anh không là thi sĩ
Dệt tên em thành thơ
Anh không là hoạ sĩ
Vẽ hình chân dung em
Anh không là nhạc sĩ
Dìu em lướt nhẹ
trên mỗi phím đàn.

Anh chỉ là anh thôi
Một thầy thuốc nhỏ nhoi
Chữa cho trái tim hồng
Còn em là cô giáo
Một con thuyền nho nhỏ
Chở học trò qua sông
Buồn vui trang giáo án
Ươm mầm xanh cho đời.


Em - một loài Phong Lan
Thật vương giả - kiêu xa
Ôi thầm kín - diệu kỳ...

Em cười!
Anh - Người hay mơ mộng
Xa em rồi!
Anh chỉ mộng cùng mơ
Về chân trời mùa Hạ
Khắc khoải tím hoàng hôn.

Bắt đền - Chỉ tại Anh!
Em đâu có mơ với mộng
Gặp anh rồi!
Em những mộng cùng mơ
Mơ về biển mênh mông
Một buổi sáng bình minh
Một cánh buồm đỏ thắm.

Biết nói gì, anh hiểu!
Em cần anh:
Như Phong Lan cần nắng
Nhưng sợ nắng chói chang.
Em cần anh:
Như Phong Lan cần gió
Nhưng lại sợ gió lùa.
Em cần anh:
Như Phong Lan cần nước
Lại sợ nước ngập tràn.

Em - một loài Phong Lan
Thật vương giả - kiêu sa
Ôi thầm kín - diệu kỳ.

Bắt đền - chỉ tại em!
Anh sẽ học làm thơ
Gieo vần thơ hay nhất.

Chỉ tại em!
Anh học làm hoạ sĩ
Giữ hình chân dung em.

Bắt đền - chỉ tại em!
Chỉ tại em - chỉ tại em thôi!
Anh học làm nhạc sĩ

        Giấu tình em

                   .trong mỗi

                                 .phím đàn ...
                                  
                                 
                                      Hà Nội ngày 20 tháng 11 năm 2007


ĐỪNG TIẾT KIỆM NỤ CƯỜI


Tặng cô gái Ngành Y
Nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam


Hãy cười lên - một tý
Em gái ngành y ơi!
Khoác trên mình áo trắng
Em đi nhẹ, nói khẽ
Miệng những nụ cười xinh
Em hãy là con người
Làm những điều thánh thiện.

Mẹ già bên giường bệnh
Lưng còng theo tháng năm
Thương con mẹ khóc thầm
Nước mắt dài trên má
Em hãy là từ mẫu
Làm dịu bớt cơn đau
Của đêm dài nằm viện.

Em gái ngành y ơi!
Đừng tiết kiệm nụ cười
Với ân cần thăm hỏi
Với gật đầu cảm thông
Với ánh mắt nhân từ
Miệng những nụ cười xinh
Là vơi đi tất cả.


Hãy cười lên - một tý
Em gái ngành y ơi!
Cho đời bớt nhọc nhằn
Cho năm tháng nở hoa
Cho ngày mùa kết trái
Hãy cười lên - một tý
Em gái ngành y ơi!

                                Kỷ niệm ngày thầy thuốc Việt Nam
                                    Ngày 27 tháng 02 năm 2007



NÀNG THƠ

Tặng Minh Tâm - Mạnh Đoàn, người con gái Tuyên Quang






















Nàng thơ ơi! Em hãy về đây

Với sông Lô với suối tóc dài

Với hoa Ban một màu thương nhớ

Cùng Bằng Lăng tím đợi tím chờ...

                Kỷ niệm ngày thày thuốc Việt Nam
                        Ngày 27 tháng 2 năm 2007 




ĐẾN SAU

















Tôi là người đến sau
Như học trò đến muộn
Bạn bè ngồi trong lớp
Nhìn nhau, khúc khích cười.

Tôi học trò đến muộn
Lóng ngóng ngoài khe cửa
Nghe cô giáo lên lớp
Nuốt nước bọt thở dài.

Cô giáo vẫn lên lớp
Đưa mắt qua khe cửa
Thương học trò đến muộn
Vạt áo lau mồ hôi.

Về nhà không ngủ được
Lòng dạ cũng rối bời
Thương trò quá trò ơi!
Người học trò đến muôn.

Rồi một hôm cửa phật
Trong dòng người thập phương
Thoang thoảng mùi hương trầm
Xin âm dương một quẻ.

Em trao tôi lá trầu
Lá trầu xanh của lá
Lá trầu hình trái tim
Quyện một chút vôi hồng

Thế rồi người học trò
Không bao giờ đến muộn
Vẫn kịp giờ vào lớp
Nghe cô giáo giảng bài...

       
                           Ngày 10 tháng 05 năm 2007

 
            

abc

XANH và ĐỎ





















 Tặng Lê Tâm - KTTV


Chỉ hai màu xanh và đỏ
Em là màu xanh của lá
Em là hơi thở của núi rừng
Em là dòng suối trong xanh
Giữa ngàn thông reo đỉnh núi.

Chỉ hai màu xanh và đỏ
Nếu em mắt xanh mỏ đỏ
Chẳng ai dám ngó ngàng
Nếu em mắt biếc môi hồng
Biết bao chàng trai ... chết mệt.

Em - có phải là em không
Chỉ hai màu xanh và đỏ
Em là màu đỏ lung linh
Em - Bông chuối rừng màu đỏ
Rực rỡ giữa ngàn lá xanh.

                    Ngày 16 tháng 02 năm 2006

NÉT HUYỀN (tặng Huyền sù)

Sao cứ gọi Huyền sù
Khi lòng dạ thẳng ngay
Khi trái tim rực lửa
Chỉ nói lời yêu thương.

Em nét Huyền nằm ngang
Như trăng non đầu tháng
Chỉ mình em dịu sáng
Soi bóng hình anh đi.

Em nét Huyền nằm ngang
Như trăng treo đỉnh núi
Như lung linh huyền ảo
Giấu nét Huyền vào đêm.

Xin đừng gọi em sù
Cho nét Huyền nằm ngang
Cho trăng non đầu tháng
Lung linh giữa sao trời.

                    Ngày 15 tháng 06 năm 2006


EM GỌI ANH BẰNG CHÚ

Tặng BS Hà khoa huyết học - BV E Hà Nội




















Biết em tuổi trăng rằm
Nay em đã một con
Gái trông mòn con mắt
Em lung linh hóm hỉnh
Đùa - gọi Chú - bằng Anh.

Ba năm rồi gặp lại
Người mẹ của hai con
Vẫn mượt mà xuân sắc
Như buổi đầu mới gặp
Em - gọi Chú - bằng Anh.

Có gì đâu em nhỉ
Chỉ đùa thôi - một tý
Cho cuộc sống lên men
Cho đời thêm hương vị
Em - gọi Chú - bằng Anh.

Có gì đâu em nhỉ
Thời gian cứ dần trôi
Bâng khuâng trong kỷ niệm
Vẫn nhí nhảnh vui đùa
Em - gọi Anh - bằng Chú.

Nhìn em tôi không nói
Em lớn dần trong tôi
Tôi trẻ lại trong em
Để không còn khoảng cách
Chỉ còn anh và em.

                  Hà Nội ngày 06 tháng 12 năm 2006

 

HỶ



















Tặng bs Phan-Nhung người con gái Huế


Em đến thăm ào ạt
Như cơn giông mùa hạ
Em chia tay vội vã
Như lũ rút miền Trung.

Em đến thăm chữ Hỷ
Chữ Hỷ cười trên mô
Chữ Hỷ trong ánh mắt
Người con gái sông Hương.

Mè xửng quà cho cháu
Cả nhà lọ tôm chua
Riêng anh - một cái nhìn
Ùa vào cả trang thơ.

Em đến thăm, để nhớ
Em đi Hỷ, để thương
Trẻ trung xinh đẹp mãi
Cho anh ngắm trăng rằm.

Có điều gì khắc khoải
Chỉ một chữ Hỷ thôi
Cả một đời để nhớ
Màu tím Huế mông mơ.

                  Ngày 15 tháng 06 năm 2006



BÔNG HOA CỎ MAY



















 Tặng bsTrương Tố Oanh -ĐH Luật-TP HCM



Đã hai nhăm năm rồi
Anh lại về bên em
Để được nghe em hát
Như lời ru của mẹ
Ngọt ngào tuổi ấu thơ

Hai nhăm năm gặp lại
Vẫn đằm thắm thiết tha
Vẫn duyên dáng mượt mà
Vẫn hương đồng gió nội
Tình em một thuở nào.

Hai nhăm năm ấp ủ
Bên anh trong giấc ngủ
Bên anh trong bữa ăn
Em - Bông hoa Cỏ May
Nghìn dặm để tìm chàng.

Cái gì đế, đến
Cái gì đi, phải đi
Hợp tan, rồi lại hợp
Quy luật của muôn đời
Em - Bông hoa Cỏ May.

Nàng Tô Thị bồng con
Đã ngàn năm hoá đá
Chuyện xưa thành truyền thuyết
Hòn núi đá "Vọng phu"
Còn em - Hoa Cỏ May.

Em - Bông hoa Cỏ May
Thành bông hoa Bất Tử
Theo chân người thập phương
Tìm anh vạn nẻo đường 

        Em
m
                .Bông hoa

                              Cỏ May.




Kỷ niệm giải bóng bàn toàn quốc ngành Y tế Việt Nam
 TP HCM ngày  31 tháng 05 năm 2005



MONG CON








Tặng con gái  YẾN NGỌC


Con khôn lớn từng giờ
Càng lớn lại càng xinh
Khoe sắc cùng bình minh
Tóc vờn bay trong gió
Càng lớn con càng xinh.

Con càng lớn càng xinh
Trăng ,Sao ,hoa,cây, lá
Tắm sắc đẹp cho con
Càng lớn lại càng xinh
Mong con lớn từng giờ.


                    Hà Nội HORISON HOTEL
 
                      Ngày 15 Tháng 8 Năm 2004

BÔNG HOA ĐỒNG NỘI



 











 Tặng Mai - Ngọc - Hạ - Đoan


Hai tám năm Mai nở
Em Ngọc mài chưa vết
Em Đoan chính, Đoan trang
Thêm chữ Hạ khiêm nhường
Cho đời thêm tươi mát.

Em nhí nhảnh vui đùa
Như sơn ca buổi sáng
Em cần mẫn miệt mài
Như chim câu làm tổ
Xây vương quốc lâu đài.

Dù Trung Quốc cơm ngon
Dù Trung Quốc vật lạ
Dù vũ nữ thần tiên
Anh lại về bên em
Với bông hoa đồng nội.

Em - Bông hoa đồng nội
Với nước mắm ngọt bùi
Với ruốc mẹ ấu thơ
Em Đoan chính, Đoan trang
Cho đời thêm tươi mát.


                      Kỉ niệm trên chuyến bay Côn Minh
                     Trung Quốc tháng 05 năm 2005


XUẤT NHẬP


Tặng Hà Giang, Cục xuất nhập cảnh - Bộ công an





Sao em xinh đẹp thế
Cuộc đời như thuỷ tiên
Vuông tròn trong ánh mắt
Đem niềm vui cho đời

Em là dòng sông dài
Là biển cả mênh mông
Là bồi đắp phù sa
Là vỗ về cát trắng

Em cô gái xuất nhập
Xuất cho đời hương thơm
Nhập cho mình vất vả
Như lẽ sống đời thương.

Ngắm em qua cửa sổ
Càng ngắm lại càng xinh
Gặp em trong giây lát
Mà đã như thủa nào.

                       Hà Nội, tháng 5 năm 2005

TRÁI CHÍN















Tặng BS Kim Oanh


Biết nói gì với em
Khi tình yêu trái chín
Như quả quýt em trao
Thơm ngọt của đất trời

Nhìn em, tôi không nói
Với vẻ đẹp thanh tao
Ý nhị trong tâm hồn
Nết na người con gái.

Như buổi đầu mới gặp
Nơi quán nhỏ bên đường
Nâng niu từ Atlats
Giữ mãi hình của em.

Nhìn em, tôi không nói
Biết nói gì với em
Khi tình yêu trái muộn
Thương em quá, em ơi!

Tặng em người con gái
Trong sâu thẳm tâm hồn
Mong em là trái chín
Dâng
         vị ngọt
                   cho đời.



 

















V . Resort Hoà Bình ngày 17 tháng 12 năm 2004

(Atlas of Human Anatomy - Cuốn sách Giải phẫu người )



ĐÊM MƯA NGÂU


Tặng Uyển Chiêm



Đêm dài mưa rả rích
Ngắm cốc hoa thuỷ tinh
Có một bông Hồng đẹp
Với một nhành lá xanh.

Như thần tiên cách điệu
Em là bông Hồng đẹp
Anh là nhành lá xanh
Lá - Hoa cùng sóng nước.

Em là bông Hồng đẹp
Như mỉm cười khoe sắc
Đẹp giữa muôn loài hoa
Tô thắm cho đất trời.

Anh là nhành lá xanh
Mọc lên từ sỏi đá
Vươn lên từ khô cằn
Vẫn sống với ngàn năm.

Em bông Hồng hé nở
Như tinh tú tài hoa
Như mảnh mai e ấp
Toả hương thơm cho đời.

Lá xanh nhành Dương Xỉ
Em từng vẽ từng tô
Trong trang sách học trò
Từ những tuổi ấu thơ.

Với màu xanh của lá
Tươi thắm mãi ngàn năm
Theo chiều cong thế uốn
Cúi sát sà bên hoa.

Hoa ẩn mình trong lá
Lá che chở cho hoa
Hoa như tan trong lá
Lá như biến trong hoa.

Cảm ơn người tạo dáng
Hoa Hồng nhành Dương Xỉ

Dương Xỉ với hoa Hồng
Cho anh dệt thành thơ.

Nếu Dương Xỉ một mình
Dương Xỉ không có hồn
Nếu hoa Hồng một mình
Hoa Hồng không thành thơ.

Nâng niu bông Hồng đẹp
Em tạo dáng cho đời
Nâng niu nhành Dương xỉ
Anh thả hồn trong thơ.

Với màu hồng của hoa
Xen màu xanh của lá
Để tháng năm xa nhớ
Dệt mộng mơ thành thơ

Để không còn Ngưu Lang
Than thở những đêm dài
Để không còn Chức Nữ
Sụt sùi hoài mưa ngâu...
 
Kỷ niệm đảo Ngọc Việt Nha Trang ngày 10/7/2010




UỐNG RƯỢU CÙNG EM


Chén này mời Em

    Để quên sầu muộn

       Chén này phần Anh  

          Nuốt nỗi đắng cay .

             Cay thì nuốt vào lòng

                  Đắng bay theo gió


                       Gửi hồn trong thơ...


Chén này - chén nữa

    Chén nữa Em say
 
        Em say!

           Em đã say rồi

               Em say 

                  bởi một 

                     chữ tình

                        trong thơ.


Thôi thôi!

     đừng ép - Em say

        Bồng bềnh - chìm nổi

            men say - rượu nồng

               Rượu nồng 

                   Em uống mềm môi

                       Bên Em
 
                            Anh thấy

                             đất trời ngả nghiêng.


Thôi, thôi! 

       đừng ép 

           Em say

                Em không chịu nổi

                         bắt đền

                                .Em say .

Thôi, thôi!

       đừng ép 

           Em say


Thôi mà 

        đừng nữa

             E làm khổ nhau...
               

                

           Nha Trang ngày 10 tháng 06 năm 2004



 

TÌNH NGHĨA TRỌN ĐỜI



Tặng Uyển Chiêm




Tình Anh

        ...là biển cả

Nghĩa Em

           là sông dài

Trọn ngày tháng

                      bên nhau

Đời no tròn

               hạnh phúc


Kỷ niệm bãi biển Sầm Sơn 6/2003